Trong nghề của tôi, không phải lúc nào nói "được, mình làm" cũng là điều đúng đắn nhất để nói. Có những buổi thăm khám mà điều tử tế nhất tôi có thể làm cho một người, lại là khuyên họ hãy khoan đã.
Tôi nhớ không ít lần có người tìm đến, đã quyết tâm rất cao, mong muốn được phẫu thuật ngay. Họ đã suy nghĩ lâu rồi, đã thu xếp công việc, thậm chí đã hình dung ra ngày mình bước ra với một diện mạo mới. Trong những lúc như thế, gật đầu là điều dễ làm nhất, và cũng là điều khiến cả hai bên cùng vui ngay lập tức. Nhưng nếu khi thăm khám tôi thấy thời điểm chưa thật sự phù hợp, thì tôi không cho phép mình chọn cái dễ ấy.
Tôi chọn nói điều người ta chưa muốn nghe
Có người tôi khuyên nên chờ thêm một thời gian cho cơ thể ổn định. Có người tôi khuyên nên điều chỉnh một vài thứ trong sức khỏe trước đã, rồi hãy tính đến chuyện phẫu thuật. Những lời khuyên ấy, tôi biết, không phải lúc nào cũng dễ nghe. Người ta đến với một mong đợi, mà tôi lại đặt vào tay họ một sự chờ đợi.
Tôi hiểu cảm giác hụt hẫng đó, nên tôi không bao giờ nói cụt lủn rồi thôi. Tôi thường ngồi xuống, giải thích cho họ hiểu vì sao tôi lại khuyên như vậy, vì sao cái sự chờ đợi này thật ra là đang đứng về phía họ chứ không phải làm khó họ. Phần lớn mọi người, sau khi nghe ra, đều nhẹ nhõm hơn. Bởi sâu trong lòng, ai trao thân mình cho một con dao mổ cũng mong gặp được một người đặt sự an toàn của họ lên trước cả sự hài lòng nhất thời.
Một cái gật đầu vội có thể đắt hơn người ta tưởng
Phẫu thuật là một việc không có nút quay lại. Một quyết định vội trong phòng khám hôm nay có thể đi theo một người rất xa về sau. Chính vì hiểu điều đó, tôi thà chịu để một người thất vọng trong vài phút, còn hơn để họ phải tiếc nuối về lâu dài.
Tôi không nghĩ đó là mình khắt khe. Tôi nghĩ đó đơn giản là phần trách nhiệm mà một người cầm dao mổ phải gánh, kể cả khi gánh nó đồng nghĩa với việc phải nói ra điều ngược lại mong muốn của người ngồi trước mặt. Lùi lại một bước, đôi khi, mới là cách tiến tới gần nhất với lợi ích thật sự của họ.
Tôi muốn người ta quyết định khi đã thật sự sẵn sàng
Điều tôi mong ở mỗi người tìm đến không phải là một cái gật đầu nhanh, mà là một quyết định được đưa ra khi họ đã thật sự hiểu và thật sự sẵn sàng. Cơ thể là của họ, cuộc đời sau ca mổ cũng là của họ, nên tôi muốn họ bước vào phòng mổ trong sự yên tâm trọn vẹn, chứ không phải trong sự vội vàng.
Vậy nên nếu có lúc nào đó bạn tìm đến tôi mà nghe tôi khuyên hãy khoan, xin đừng vội nghĩ là tôi từ chối bạn. Hãy hiểu rằng đó là lúc tôi đang nghiêm túc nhất với chính bạn. Cứ ngồi xuống, chúng ta bàn với nhau, không có gì phải vội cả.