Có một khoảnh khắc mà nhiều người mẹ kể lại với tôi gần như giống hệt nhau, dù họ chẳng hề quen biết nhau. Đó là buổi sáng họ mở tủ quần áo, nhìn những bộ đồ mình từng mặc trước khi sinh con, rồi lặng lẽ khép tủ lại mà không lấy ra bộ nào. Không phải vì những bộ đồ ấy cũ. Mà vì cơ thể đã khác đi rồi.
Tôi đã nghe câu chuyện nhỏ ấy nhiều lần, đến mức tôi tin nó không phải chuyện của riêng ai. Nó là một khoảnh khắc rất thật, rất khẽ, mà phần lớn các chị đi qua trong im lặng, không nói với ai, kể cả với người gần gũi nhất.
Đó không phải là lỗi của các chị
Điều đầu tiên tôi luôn muốn nói, mỗi khi có một người mẹ ngồi trước mặt và ngập ngừng kể về vùng bụng đã chùng xuống sau những lần sinh nở, là điều này: đó không phải lỗi của chị.
Cơ thể người phụ nữ đã làm một việc phi thường. Nó đã giãn ra, đã thay đổi, đã nhường chỗ để một sinh linh lớn lên và chào đời. Vùng bụng dão sau sinh, làn da đã căng hết mức rồi không thể tự co lại như xưa, đó là dấu vết tự nhiên của một hành trình làm mẹ, chứ không phải bằng chứng của sự buông thả hay lười biếng như đôi khi các chị tự trách mình. Tôi mong các chị thôi mang cái cảm giác có lỗi ấy, bởi cơ thể các chị xứng đáng được nhìn bằng sự biết ơn, không phải bằng sự phán xét.
Mong muốn được trở lại là chính mình, là một mong muốn chính đáng
Nhưng tôi cũng hiểu, hiểu rất rõ, rằng việc nhẹ nhõm về mặt cảm xúc không làm tan đi cái mong muốn rất con người là được nhìn thấy mình trong gương như mình của ngày trước. Mong muốn được mặc lại bộ đồ mình thích, được thoải mái khi soi gương, được thấy lại một phần con người cũ của mình, đó là một mong muốn hoàn toàn chính đáng.
Và tôi muốn nói thật rõ điều này: làm điều đó là làm cho chính các chị. Không phải để vừa lòng ai, không phải để giữ gìn điều gì trong mắt người khác. Mà bởi mỗi người phụ nữ đều có quyền được cảm thấy dễ chịu trong chính cơ thể mình. Sau ngần ấy năm dành trọn cho con cái và gia đình, quay về chăm cho mình một chút, là điều các chị hoàn toàn xứng đáng.
Cứ ngồi xuống, kể tôi nghe, mình bàn với nhau
Tôi không thích cách nói biến những việc thuộc về cơ thể con người thành những lời hứa hẹn chắc nịch. Mỗi cơ thể là một câu chuyện riêng, và kết quả của bất cứ can thiệp nào cũng còn tùy vào cơ địa từng người, phải được thăm khám trực tiếp mới nói được cụ thể. Nên tôi sẽ không hứa với chị bất cứ điều gì khi còn chưa gặp, chưa khám, chưa thật sự hiểu cơ thể chị.
Điều tôi có thể nói trước, là thái độ của tôi khi chị tìm đến. Tôi sẽ không hối thúc. Tôi sẽ ngồi xuống, nghe chị kể câu chuyện của mình, rồi cùng chị nhìn xem có những lựa chọn nào, đâu là điều thật sự phù hợp với chị. Chúng ta sẽ bàn với nhau, từ tốn, không vội vàng gì cả.
Nếu khoảnh khắc đứng trước tủ quần áo cũ ấy thỉnh thoảng vẫn ghé qua chị, thì chị cứ nhắn cho tôi, kể cả chỉ để trò chuyện thôi cũng được. Đôi khi, được nói ra với một người chịu lắng nghe, tự nó đã là một sự nhẹ nhõm đầu tiên rồi.